Trang chủ  >  Người Chí Linh viết

Nhớ quê
Thứ tư, 31/05/2017 | 10:10

        Người đi biền biệt xa quê,
Ai không khao khát ngày về quê hương.
       Hỡi ai từng sống tha phương,
Lòng đau quặn nỗi nhớ thương quê nhà.
       Ngàn trùng vời vợi cách xa.
Quê hương nghèo khó cũng là quê hương.
 
       Quê tôi là bãi chiến trường,
Bao đời đánh giặc vết thương chưa lành.
        Xác xơ bao mái nhà gianh.
Vẫn còn nặng gánh chiến tranh mỏi mòn.
        Dân còn thiếu áo, đói cơm,
Còng lưng một nắng, hai sương trên đồng.
       Quê tôi biển biếc mênh mông.
Vòng ôm bán đảo Đông Dương muôn đời. 
       Êm đềm sóng hát à ơ.
Mênh mông, rực rỡ đất trời Việt 
Nam.
       Từ trong bão tố, lầm than,
Bao lần vùng dậy đánh tan quân thù.
      Cha ông ta tự ngàn xưa,
Dựng xây, bảo vệ cơ đồ Việt 
Nam
.
 
       Quê tôi rừng núi ngút ngàn,
Uy nghi một dãy Trường Sơn giữa trời.
       Trường thành bền vững muôn đời.
Đất này sinh những con người tự do.
      Quê tôi trồng cấy bốn mùa.
Đồng xanh bay mỏi cánh cò người ơi!
      Quanh năm cây cối xanh tươi.
Dâng bao quả ngọt cho đời ngát hương.
       Quê tôi ngang dọc kênh, sông,
Sông Hồng cùng với Cửu Long hẹn hò.
       Thuyền đi về những bến chờ,
Dòng sông xanh những ước mơ muôn đời.
 
      Xa quê nhớ lắm người ơi.
Người đi lại để bao người chờ mong.
     Mẹ già tựa cửa ngóng trông.
Đêm đêm cha yếu vẫn chong đèn chờ.
       Thương tình lũ trẻ ngây thơ,
Ngày ngày tính đốt ước mơ cha về.
        Đói nghèo nên phải ly quê
Hay gì cảnh sống làm thuê đất người.
       Việt Nam đất mẹ ta ơi.
Ngày mai người sẽ xây đời ấm no.
       Người dân sung sướng, tự do.
Non sông giàu mạnh cơ đồ sáng tươi.
        Không ai lưu lạc đất người.
Không còn người chạy nước ngoài kiếm ăn.
         Nước non bền vững ngàn năm.
                                 
                                  Những ngày lâm thuê trên đất Iraq.- 1989 
                                             NGUYỄN ĐỀ KHÁNG
Các tin khác

Thống kê truy cập

Số người online : 71

Số lượt truy cập : 12472753