Trang chủ  >  Tản văn

Khi mùa thu đến
Thứ bảy, 26/08/2017 | 7:07

Vẫn là mùa thu như bao mùa thu trước mà sao như thấy nó là lạ. Trời đất cỏ cây như hiện ra dưới một lăng kính mới, một cung bậc mới. Trăng đẹp thế mà hóa ra vẫn buồn man mác. Không gian bát ngát yêu thương thế mà sao lòng vẫn bâng khuâng như thiêu thiếu một cái gì thân thiết gũi gần.

Ngọn gió heo may đầu tiên vượt qua sông Thái Bình mang theo chất ngọt ngào của phù sa tràn vào thành phố, làm nguội đi sức nóng của những căn nhà, xua đi cái oi nồng của mùa hạ còn vương lại. Người thành phố mở căng lồng ngực hít từng hơi gió mát lành, thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm lâng lâng. Những con chim từ quy thi thoảng lại cất tiếng nức nở như muốn níu kéo mùa hè. Ấy là mùa thu đã về. Ấy là thành phố vào thu. Gió heo may đang tràn ngập đất trời.

Nắng gió như men nồng khiến con người ngây ngất. Một tiếng lá rơi. Một gợn sương chiều. Một tiếng chim ngân. Tất cả đều gợi cho ta một hoài niệm. Người đời thường bảo: "Mùa xuân là ước mong, là hy vọng. Mùa thu là hồi tưởng, là nuối tiếc". Có thể như thế. Nhưng tôi cứ nghĩ nếu không có những tâm trạng như thế, cuộc sống sẽ nghèo nàn và thiếu thốn biết bao nhiêu. Thu sang, lá cây rụng nhiều hơn. Lá bay lào xào trên mặt đất hanh hao. Nhưng dường như cây cối lại xanh hơn, thẫm hơn. Bầu trời như thấp xuống. Mây bay nhiều hơn. Những đám mây che bớt cái nắng. Lại có những đám mây trút vội cơn mưa dịu mát. Gió đập nhẹ vào giàn hoa giấy. Vài cánh hoa rơi, vương trên tóc, trên vai. Không nói ra lời nhưng từ trong sâu thẳm ai cũng tiêng tiếc một cái gì đó. Cũng lạ. Thời gian, ngày tháng, giờ giấc đã được tạo hóa phân định bằng nhau, mà sao cảm giác ngày thu dài hơn. Phải chăng bởi tâm hồn ta trầm lắng, nhịp sống chậm lại nên thời khắc cũng chùng xuống, dài ra.

Tôi còn nhớ thuở niên thiếu thường theo ông nội đi bẫy chim ngói. Mùa này chim ngói bạt ngàn. Chúng bay từng đàn vài trăm con, giăng giăng trên trời. Hai ông cháu ẩn mình trong vòm lá khum khum, nhô đầu lên nhìn về phía chân trời. Những làn sương mỏng tang giăng tơ trên ngọn cỏ lá cây, chạm vào người lành lạnh. Ánh bình minh mang hình rẻ quạt hồng lên. Rất nhiều chấm nhỏ li ti xuất hiện phía xa xa. Rồi to dần. Cái bẫy căng lên. Mấy con chim mồi vút lên hạ xuống, ríu rít kêu vang. Đàn chim trên trời ngỡ bầy đàn gọi, hạ dần độ cao và đậu xuống giữa hai cánh lưới. Lần nào bẫy được nhiều chim, cả nhà tôi bận rộn một cách sung sướng, quên hết nhọc nhằn. Chúng tôi buộc chim từng chục một để tiện cho người mua. Hôm bán hết, hôm còn ế. Hôm sau lại mang bán. Ông nội tôi bảo: "Tiết chim ngói mà pha với rượu thì bổ nhất trần đời. Vua chúa ngày xưa cũng không có mà uống". Có thể ông nội tôi nói đúng. Còn bà nội tôi thì ngâm nga: "Cơm trắng ăn với chả chim. Chồng đẹp vợ đẹp, những nhìn mà no". Nhà tôi nghèo. Cả làng tôi nghèo. Làm gì có cơm trắng với chả chim ngói. Một hạt gạo cõng mấy hạt ngô. Chắc vì thế mà làng tôi ít người đẹp lắm. Ai cũng vất vả lam lũ. Mọi thứ thu hoạch được đều mang ra chợ bán. Đồng tiền ấy lại mua những vật dụng cần thiết hơn.

Mùa thu hòa bình với tiếng trống trường bồng bềnh trong sương. Những con chữ lớn dần trong tôi, mở ra chân trời mới. Rồi mùa thu khói lửa. Chiến tranh ập đến cuốn lớp chúng tôi xếp bút nghiên lên đường cứu nước. Và mang theo những mùa thu đầy kỷ niệm làm hành trang. Ở cực tây Nam Bộ chỉ có nắng và mưa. Nắng hoa mày chóng mặt. Mưa sập sùi lê thê dai dẳng. Chúng tôi bấm ngày bấm tháng tự tính ra mùa thu. Để rồi ngày trở về bỗng nhận ra mình trưởng thành và lớn lên theo từng mùa thu đi qua.

Ôi, tuổi thơ ngẩn ngơ và kỳ diệu không bao giờ trở lại. Duy chỉ có mùa thu với gió heo may, với hoa vàng là tồn tại. Vẫn nét đẹp se sắt. Một mùa thu trời xanh đến mơ mộng diễm tình. Mơ mộng từ ngọn gió đến cành hoa. Mơ mộng từ cánh sen tàn tạ đến tiếng vỗ cánh cô đơn của một con chim nào đó. Lạ kỳ lắm. Vẫn là mùa thu như bao mùa thu trước mà sao như thấy nó là lạ. Trời đất cỏ cây như hiện ra dưới một lăng kính mới, một cung bậc mới. Trăng đẹp thế mà hóa ra vẫn buồn man mác. Không gian bát ngát yêu thương thế mà sao lòng vẫn bâng khuâng như thiêu thiếu một cái gì thân thiết gũi gần. Thiếu cái gì? Buồn vì sao? Không thể gọi thành tên.
 

NGUYỄN SỸ ĐOÀN

Thống kê truy cập

Số người online : 159

Số lượt truy cập : 14606750