Trang chủ  >  Người Chí Linh viết

Một cuộc thi thơ
Thứ ba, 14/11/2017 | 9:09

Nhân kỷ niệm 30 năm thành lập Trường THPT Phả Lại (1987- 2017)

Năm 1996, tôi dạy hợp đồng ở Trường THPT Phả Lại. Vào dịp kỷ niệm ngày Nhà Giáo Việt Nam, Nhà trường và Đoàn thanh niên có tổ chức một cuộc thi thơ để chào mừng. Tôi vinh dự được thày Nguyễn Hạm, Tổ trưởng tổ Văn-Trưởng ban giám khảo cuộc thi mời tham gia “chấm thơ”. Các bài thơ dự thi cũng được “rọc phách” để dấu tên thí sinh. Các thày giám khảo cũng được “phân cặp” để “khảo” y như là một cuộc thi “quốc gia” vậy. Trong khi các cặp giám khảo đang hí húi và chăm chú làm việc thì thày Đoàn Danh Hán bỗng cao hứng xướng to lên một bài thơ lạ:

 

Chú dế và giọt trăng

Lăn trên nền cỏ biếc
Một giọt trăng lung linh
Giọt trăng lăn trên cỏ
Lấp lánh cả lá hoa
Một chú dế đi qua
Ngạc nhiên tròn xoe mắt
Chú dế ta định nhặt
Giọt trăng đem về nhà
Loay hoay mãi chú ta
Vẫn không sao nhặt được...?

À...Thì ta hiểu rồi
Trăng dính trên phiến lá
Tốt hơn là đem cả
Giọt trăng và lá cây
Nhưng giọt trăng rơi ngay
Trên một nền lá khác...?
Chú dế càng kinh ngạc !?...


Thày Hán vừa dứt lời thì cả phòng rộ lên những lời trầm trồ thán phục. Nhưng cũng có một thày (tôi không còn nhớ rõ là thày nào) tỏ ý nghi ngờ: “khéo không nó lại chép ở đâu đấy”. Thế là mọi người quay sang bàn bạc xem có ai đã từng đọc ở đâu đó một tứ thơ na ná như thế không. Tôi cũng lục lọi trí nhớ mình nhưng không tìm thấy gì. Cuối cùng thì bài thơ được xác minh đúng là sáng tác của em Nguyễn Thị Thủy, học sinh lớp 11C và bài thơ được trao giải nhất cuộc thi thơ năm ấy. Mùa hè năm 1997 cũng do tình cờ tôi được đọc lại bài thơ ấy trên một tờ Thiếu niên tiền phong. Cuối bài thơ có ghi rõ tên và địa chỉ tác giả: Nguyễn Thị Thủy ( học sinh lớp 11C Trường THPT Phả Lại, Chí Linh, Hải Dương).
Thấm thoát thế mà đã 14 năm rồi... Tôi cũng chưa có dịp nào gặp lại tác giả . Nhưng ấn tượng về bài thơ thì vẫn y nguyên như ngày ấy và mỗi lần có dịp nhẩm đọc lại tôi vẫn thấy vô cùng hào hứng và thích thú. Thích thú bởi vì bài thơ đã vẽ ra được hình ảnh một chú dế hồn nhiên, ngây thơ và vô cùng sống động.


Vẽ ra được một hình tượng sinh động và đầy thơ ấy không thể chỉ bằng vào sự quan sát hay ký ức được. Nếu Nguyễn Thị Thủy không dựa vào trí tưởng tượng của mình, không biết hóa thân và nhập vai làm một chú dế, chui xuống cỏ, đi lang thang thì không thể có chuyện tình cờ bắt gặp một giọt trăng...đẹp quá, thích quá, muốn lấy bằng được để đem về hang mà không thể. Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác chú dế ngây thơ và ngốc nghếch nhà ta không hiểu vì sao cả ? Rõ ràng Nguyễn Thị Thủy đã biết làm bé mình đi thành con giun, con dế để cho tứ thơ vụt lớn lên thành đặcc sắc và độc đáo. Thử hỏi đã có bao nhiêu cách tả trăng và yêu trăng rồi nhưng mấy ai đã yêu trăng được thật sự “trẻ con” như Nguyễn Thị Thủy ?

ĐỖ ĐÌNH TUÂN

Thống kê truy cập

Số người online : 224

Số lượt truy cập : 14418628