Trang chủ  >  Tản văn

Yêu lắm mùa đông
Chủ nhật, 19/11/2017 | 9:09

Sáng thức dậy, chợt nhận ra một điều rất lạ. Ghé mắt qua khung cửa sổ, cây bàng sừng sững trước cổng đã khoác lên mình chiếc áo đỏ rực tự lúc nào.

Nhà ngoài, tiếng radio của bố nhẹ nhàng cất lên “Ta còn em, cây bàng mồ côi mùa đông...”. Lòng bỗng nhủ lòng: Hình như đông đã về!

Mẹ bước vào phòng, cất giọng ấm áp: Dậy đi con gái! Trễ giờ đi làm bây giờ. Ta chùng chình mãi mới rời khỏi chăn ấm nhưng vội vàng vòng tay ôm lấy mẹ. Hơi ấm tỏa lan từ lòng mẹ khiến ta cứ thế muốn đứng bên mẹ mãi. Mẹ cười hiền dịu: "Cha bố cô, lớn rồi mà cứ như hồi lên 9, lên 10 vậy". Câu nói của mẹ khiến lòng ta chộn rộn nhớ về những mùa đông đã cũ. Những mùa đông đã dệt thành kỷ niệm và mãi đong đầy trong ký ức.

Dẫu biết rằng mùa đông mỗi vùng miền đều có những nét thi vị, đặc trưng riêng. Ta cũng đã đi nhiều nơi, “thưởng thức” rất nhiều mùa đông trên khắp mọi miền đất nước, nhưng ta vẫn yêu và thương nhất mùa đông nơi “chôn nhau cắt rốn”. Mùa đông quê ta bắt đầu bằng những cơn mưa phùn lất phất, những ngọn gió heo may phả hơi sương, những hàng cây ven đường trơ trụi lá, dáng mẹ tảo tần với mấy thửa ruộng quanh năm suốt tháng, những vòng tay đan chặt yêu thương bên bờ đê làng mỗi tối trăng đông... Cơ hồ mỗi khi đông về, ta lại có dịp để dệt thêm nhiều yêu thương hơn thế nữa!

Mùa đông năm cũ, bên chén trà nóng, cả nhà ngồi quây quần bàn chuyện rét mướt, chuyện mùa màng, sương muối. Ta nhận ra nỗi lo trên gương mặt cha vốn đã hằn nhiều nếp nhăn ngang dọc. Ta nhận ra sự vất vả của mẹ trong những cái trở mình mỗi lúc đêm khuya. Ta nhớ dáng ông tần ngần đứng trước đồng ngắm ruộng, niềm ước ao no ấm tràn đầy trong điệu gật gù khi cầm trên tay chẽn lúa nhà mình. Ta lại nhớ bà mỗi đêm chẳng thể ngon giấc vì lo cho đàn bò ngoài chuồng, cho vườn rau mới nhú... Để rồi ta thêm yêu hơn nỗi nhọc nhằn, niềm lạc quan của những người thân qua bao mùa đông đến.

Mùa đông năm nào, con đường làng trở nên vắng vẻ. Có chăng thấp thoáng bước chân vội vã của những người nông dân sớm hôm lo việc đồng áng. Sáng ra đi học, mẹ không quên dặn: “Nhớ mặc thêm áo kẻo lạnh!”, cha ngồi bên bàn trà nói với: “Đi học đường xa nhớ cẩn thận nghe con!”. Dù cha mẹ vẫn thường hay quan tâm như thế, nhưng sao ta vẫn cứ thấy rưng rưng. Mẹ bảo ngày nay rét mấy cũng phải ra đồng cấy cho hết đám ruộng. Nghĩ đến cảm giác lạnh cóng như cắt da cắt thịt, nghĩ đến dáng mẹ gầy hao, tay run cầm cập gieo từng cây mạ non xuống bùn, lòng ta không khỏi xa xót.

Mùa đông một thời với những món ăn ấm áp yêu thương. Đó là nồi dong riềng cha chăm bẵm cả năm cũng đến mùa thu hoạch; là mấy luống củ mì mẹ đã chuẩn bị sẵn sàng cho mùa giáp hạt về. Mùa đông của một thời hoang hoải, bần hàn với bao khổ cực nhưng thấm đẫm ân tình. Mặc cho thiên nhiên có lạnh giá bao nhiêu chăng nữa, chỉ cần được ngồi quây quần bên mâm cơm đạm bạc cùng gia đình là cả không gian và lòng người đều ấm áp lạ thường.

Nhớ lắm những ngày đông vượt đoạn đường dài hơn 10 cây số đến trường, ta cùng đám bạn vẫn nở nụ cười tươi rói. Dù mệt và đói lả, dù cái lạnh làm đôi tay đứa nào cũng cứng lại như đá, nhưng đến lớp, cả bọn lại xúm nhau ngồi xích lại, tay nắm tay truyền hơi ấm trong nụ cười trong veo. Thích nhất vẫn là những buổi chiều mùa đông, sau khi từ trường về, vừa mới đặt chiếc cặp lên bàn, ta vội chạy xuống bếp, hơ tay trên ngọn lửa hồng, nghe mùi cơm chín mẹ nấu mà cồn cào gan ruột, nghe mùi cá kho mà thèm cái vị đậm đà, chan chát nơi đầu lưỡi. Rồi đến những mùa đông học đại học xa nhà, mẹ chuẩn bị nào gạo, nào rau, nào mắm muối kèm theo lời động viên: “Ráng học để sau này thoát nghèo!”. Những bữa cơm sinh viên, tuy chỉ là nồi cá nục kho, là rau muống luộc... nhưng ăm ắp tình đoàn kết, sẻ chia.

Mùa đông năm nay, bước chân ra ngõ đi làm, đã có một bàn tay ấm áp đứng chờ để cùng ta bước tiếp, cùng ta dệt nên những mùa vui diệu kỳ. Ta nghe tiếng lòng ta thổn thức, trái tim ta rạo rực… Ta yêu mùa đông!

LÊ XUYÊN

Thống kê truy cập

Số người online : 42

Số lượt truy cập : 15792998