Trang chủ  >  Tản văn

Tháng 12, đong đầy nỗi nhớ
Thứ tư, 20/12/2017 | 9:09

Tôi thương những bước chân hối hả của mẹ, của cha. Thương những bùn nâu cùng những đường cày khó nhọc. Năm này qua tháng khác họ cứ cần mẫn, chắt chiu những yêu thương, bình yên cho những đứa con ăn học, nghe trong tiếng nói của cha mẹ bao nhiêu nỗi nhọc nhằn, nghe mỏi mệt cả trong từng hơi thở…

Tháng mười hai, nhanh thật! Bạn lại thở dài với điệp khúc quen thuộc đến nao lòng.

Bạn bảo những ngày gần cuối năm lại càng nôn nao nhớ quê, thấy gió lao xao ngoài hiên mà không ngăn nổi dòng nước mắt nóng hổi đang rơi. Tôi ngẩn ngơ trước cảm xúc của bạn. Nghĩ lại mình, từ đợt ra Tết đến nay chưa một lần trở về thăm quê nữa. Bạn làm tôi nhớ quá và cảm thấy có lỗi với quê nhà. Phố thị đã làm tôi chai lỳ cảm xúc tự khi nào không hay, hay nói đúng hơn vì phải vật lộn bon chen với phố con người tôi đã thay đổi như thế này.

Tôi cũng từng có những khoảnh khắc, những phút nhớ quê nhà da diết, nhất là mỗi khi cơn gió bấc tràn về trên căn gác trọ nhỏ. Bên tai tôi, những âm thanh hỗn tạp va vào gió: tiếng còi xe, tiếng ồn nơi công trường đang xây dựng và cả tiếng của những con mèo hoang rong ruổi trên mái nhà. Tôi cô đơn, thèm một ánh lửa quê nhà, sáng sáng mẹ nhóm bếp, xung quanh đuốc củi hồng ấm áp, các thành viên trong gia đình quây quần bên nhau. Tháng mười hai, ở quê rét lắm, mỗi sáng thức dậy thể nào mẹ cũng chuẩn bị một chậu nước nóng sẵn nơi góc nhà, kêu thằng Tâm, thằng Hải, con Lan rửa mặt. Tiếng gọi sao mà thân thương quá! Những buổi sáng như thế bỗng chốc vụt đi nhanh chóng và giờ chỉ còn trong ký ức mà thôi.

Những tháng mười hai tuổi thơ lung linh bao sắc màu. Là cánh đồng cải ven sông, đến vụ lại bung vàng rực rỡ. Là bãi ngô xanh mướt, mỗi đợt gió về mang biết bao hương hoa ngọt ngào thoang thoảng. Ngay cả cánh đồng chiều trơ trụi gốc rạ xám xịt cũng trở thành màu sắc yêu thương. Tôi và đám bạn vô tư dang rộng đôi tay ôm lấy cánh đồng, ôm lấy những cơn gió bấc lạnh buốt. Rồi nắm tay nhau thật chặt, chân trần cứ thế chạy và chỉ chạy cho thân thể ấm nồng lên. Tiếng cười chúng tôi hòa reo cùng tiếng củi tí tách những buổi mót ngô, mót khoai nướng vội. Những màu sắc bình dị ấy, bao năm rồi mà tôi vẫn nhớ.

Tôi nhớ những ngày tháng mười hai ẩm ướt, cái lạnh trở nên rét buốt. Hồi ông tôi còn sống, để cho đàn con cháu thêm chút ấm trong mùa lạnh, ông tỷ mẩn sắp xếp từng cọng rơm làm đệm lót chỗ nằm. Đệm rơm là chiếc đệm êm ái và ấm nhất tôi từng nằm. Chiếc đệm đã ủ ấm những giấc ngủ của tôi, ủ ấm cả giấc mơ tôi nồng cháy, để ngày hôm nay, dù chưa thành công tôi vẫn hạnh phúc, nhờ khoảng đời gian khó ấy mới có tôi ngày hôm nay. Chỉ tiếc rằng, ông rời bỏ trần gian khi tôi vẫn còn là cậu thiếu niên bé bỏng, vẫn chưa trưởng thành để khiến ông an tâm.

Tháng mười hai ở quê yên bình như không thể bình yên hơn. Chẳng tiếng còi xe, chẳng tiếng công trường. Chỉ thi thoảng nghe đâu đây một vài tiếng chú chó trêu đùa nhau, tiếng gà gáy ban trưa. Các mẹ, các bà đi trên đường trò chuyện cũng rất khẽ, thủ thỉ tâm tình. Tôi thương những bước chân hối hả của mẹ, của cha. Thương những bùn nâu cùng những đường cày khó nhọc. Năm này qua tháng khác họ cứ cần mẫn, chắt chiu những yêu thương, bình yên cho những đứa con ăn học, nghe trong tiếng nói của cha mẹ bao nhiêu nỗi nhọc nhằn, nghe mỏi mệt cả trong từng hơi thở…

Từng tháng mười hai cứ thế đi qua, chỉ có những tháng mười hai của tuổi thơ ở lại. Tôi chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ những mảng ký ức, hờ hững với quê hương. Tháng mười hai đong đầy nỗi nhớ, chỉ có tôi vẫn cứ hay quên. Tháng mười hai tấu lên những nốt nhạc du dương ký ức, nhắc nhở bản thân mình không còn hờ hững và lãng quên nữa. Xin được tạ lỗi với những tháng mười hai xưa!
CAO VĂN QUYỀN

Thống kê truy cập

Số người online : 102

Số lượt truy cập : 14822189