Trang chủ  >  Văn hóa văn nghệ

Bài thơ về hoa cúc
Thứ tư, 17/01/2018 | 8:08

Hoa cúc nở cuối nhà em buổi ấy 
Về phép một lần thương nhớ đến bâng quơ 
Bình thường em ngồi bên ô cửa sổ 
Riêng anh về đêm mất ngủ làm thơ 

Chiều nay anh một mình xuống phố 
Xe đạp nghiêng từ nỗi nhớ chung chiêng 
Thấy rạo rực niềm vui thời mới lớn 
Em cầm hoa cúc vàng như để làm duyên 

Anh gọi thầm như tiếng chim, tiếng suối 
Ơi hoa cúc vàng thân ái của con trai 
Xin một lần gửi hương về bên ấy 
Mai xa rồi chưa dám nói cùng ai 

Đã có lúc đội trời đạp đất 
Qua chông chênh dốc đá ngủ lưng đèo 
Uống nắp bi-đông dịu lòng cơn khát 
Trên đầu thanh thản tiếng chim reo 

Đã từng đi bốn mùa ngang dọc 
Áo toạc vai vác súng lội qua rừng 
Bên cánh võng có lần nghe cỏ hát 
Mường tượng về đôi mắt người thương 

Và anh gọi thầm ơi hoa cúc trắng 
Dù hoa cúc vàng bối rối lúc nhìn em 
Mai xa rồi riêng anh sẽ nhớ 
Chiều vàng bình yên em chải tóc bên thềm 

Và anh biết: "Hương gây mùi nhớ
Một nụ cúc vàng nằm ở ba lô 
Đi theo anh những ngày đánh giặc 
Tháng năm này vĩnh viễn hoá thành thơ.

                             LÊ MINH QUỐC


Thống kê truy cập

Số người online : 194

Số lượt truy cập : 15204716