Trang chủ  >  Tản văn

Tự khúc tháng Năm
Thứ sáu, 18/05/2018 | 3:03

Đó là những tháng ngày đầy ắp thương yêu. Khi tháng năm về bỡ ngỡ những niềm thương cất giấu. Lang thang theo miền tháng năm đong đầy ký ức, ta như trở về với những mùa xanh miền khát khao tuổi trẻ.

Tháng năm về trong bộn bề sách vở, với những lần chia tay nhau trong lặng im rã rời. Đón lấy những ân tình của chúng bạn, lòng lại chùn xuống cho bao nỗi buồn dâng lên trong ký ức xếp đầy ngăn. Tháng năm trong ta lại ùa về với nỗi nhớ chưa bao giờ vơi cạn, với lòng người đầy biến động vây bủa nhau. Từng tháng năm trôi đi, ngỡ như chưa một lần về lại với ký ức một thời tuổi trẻ. Ta đứng bên đường nhìn về phía xa xăm phủ đầy dĩ vãng, cho nhớ thương cuộn về nuôi nấng những mùa yêu…

Tháng năm về, những ngọn nắng gay gắt đổ xuống cánh đồng quê. Đám trẻ chúng tôi tha hồ chơi đánh trận giả, mê đuổi nhau trong những câu chuyện cổ tích trong vắt tiếng cười, trong trái ổi non chát ngầm nơi đầu lưỡi. Bộ đồ lá chuối được đan kết cầu kỳ để mặc trong ngày “trọng đại” nhất của đời mình giờ đã trôi về xa ngái. Ta làm cô dâu cho cậu bạn có gương mặt hiền hiền, có đôi mắt trong veo và nụ cười hồn nhiên tuổi nhỏ. Đám bạn đã đưa chúng tôi qua một con mương trên chiếc cầu tre lắc lẻo, câu chúc phúc y như người lớn mỗi lần cưới hỏi được đám bạn lặp lại trong tiếng cười nắc nẻ. Để một ngày ngồi lại với chơi vơi của tháng năm ngày ấy, tôi chợt giật mình với những thanh âm ngày cũ, cậu bạn ngày xưa đã trôi về phố, đám trẻ ngày nào cũng dọc ngang miền sông núi. Cái nắm tay ngày ấy cũng nằm im nơi vùng trời cổ tích.

Tháng năm về, mẹ đón ta về trong nỗi nhớ với những tháng ngày đau đáu khôn nguôi. Ta lại trở về bé bỏng như ngày nào. Trong mắt mẹ, ta vẫn mãi chỉ là một đứa trẻ và ngoài kia là bão tố. Chỉ về bên mẹ, tựa vào lòng mẹ, mẹ mới yên lòng và ta cũng thấy mình được chở che, bao bọc. Ta kể về những tháng ngày không có mẹ, về những lần nghi ngại người dưng, về những lần ta lạc giữa con đường chen chúc người xe, về những đêm nằm nhớ nhà nước mắt cứ rưng rưng ướt nhòa năm tháng. Mẹ dẫn ta ra chợ. Mẹ sẵn sàng kỳ kèo mặc cả với người bán hàng để được bớt chút đỉnh tiền lẻ mà ngày nhỏ ta vẫn thường càm ràm với mẹ “người ta trồng cái này cực khổ lắm, mẹ trả giá vậy khổ thân người ta”. Lúc đó mẹ chỉ nhìn ta cười không nói. Để mãi về sau, mẹ đếm từng đồng bạc lẻ gửi lên cho anh, cho chị rồi gửi cho ta, ta mới biết được những gì mẹ chắt chiu dành dụm cả đời cũng chỉ để lo lắng cho các con. Ta dại khờ chỉ nghĩ đến vất vả của người dưng. Ta đâu biết những ngày giáp hạt cả nhà chỉ dám ăn vội bát cơm rồi lại xắn quần ra đồng gặt lúa, hết gặt lúa đồng nhà, lại gặt thuê cho người ta. Ăn bát cơm ngày mùa mới thấy trân trọng từng hạt cơm ta đã ăn. Tháng năm lại về, nắng lại trải trên khắp cánh đồng làng, những giọt mồ hôi của cha mẹ lại chan lên những thớ đất xù xì nặng oằn những lo toan vất vả. Để sáng nào ra chợ, ta cũng cò kè với người bán từng đồng bạc lẻ, lại xin thêm trái ớt, cọng hành…

Tháng năm về với những nỗi nhớ chẳng thể gọi thành tên. Chỉ biết đi hết một con đường lòng ta lại dày thêm những nỗi nhớ. Ta như bước qua thêm những ngờ vực nghi kỵ để trở về trong vẹn nguyên khờ dại. Và tháng năm quê nhà lại hiện lên trong từng nếp nghĩ, dắt ta qua sương gió dặm ngàn...
HUỲNH THỊ KIM CƯƠNG

Thống kê truy cập

Số người online : 61

Số lượt truy cập : 15371129