Trang chủ  >  Văn hóa văn nghệ

Thúy Kiều gảy đàn tạ cụ Nguyễn Du
Thứ sáu, 21/09/2018 | 7:07

Trăm năm cụ Nguyễn Du ơi !
Phận sao phận bạc như vôi thế này !
Bây giờ con gặp cụ đây
Con xin hầu cụ khúc này hàn huyên

Nhặt khoan giọt nước mái hiên
Thánh tha thánh thót nỗi niềm từ xưa
Khúc vui như gió xuân đưa
Mỏng tang như nắng xuân vừa thoảng qua
Êm đềm thuyền đậu bến ngà
Rộn ràng cánh bướm vờn hoa vườn ngoài
Khúc buồn rầu rĩ lòng ai
Tiếng trầm âm vọng gió cài thung sâu
Bốn dây réo rắt nhặt mau
Nghe như tiếng suối khuất sau rừng già
Khúc đau như rứt ruột ra
Tiếng sâu quằn quại,tiếng sa bời bời
Tiếng rung bão tố giữa trời
Tiếng vang sóng thét biển khơi trập trùng
Tiếng vê mưa gió mịt mùng
Tiếng dồn sấm sét anh hùng ra tay…
Nỗi lòng nhỏ máu bốn dây
Cũng là tâm sự xưa nay của Kiều
Bồi hồi suối chảy trong veo
Nhẹ rơi như tiếng chim chiều vườn xuân
Ngừng đàn cúi lạy thi nhân:
“Người cho con sống muôn phần thanh tao
Dẫu rằng phận liễu má đào
Ơn sâu tái tạo con nào dâm quên..”

Nguyễn Du nhè nhẹ bước lên
Đỡ Kiều ngồi dậy rồi truyền mấy câu :
« Rằng ta nào biết ngày sau
Mấy trăm năm những nỗi đau chửa mòn
Ta nghe trong tiếng đàn con
Hình như oan nghiệt vẫn còn đâu đây
Ngờ đâu xã hội ngày nay
Khuyển ưng,ruồi nhặng bọn này ác hơn
Thôi con hãy nén căm hờn
Trời xanh có mắt,nước non có ngày… »
Nói rồi nhẹ bước thang mây
Khuất vào quá khứ chia tay cùng Kiều.

                             TẠ ANH NGÔI


Thống kê truy cập

Số người online : 60

Số lượt truy cập : 15793095