Trang chủ  >  Tản văn

Ngày trở gió
Thứ hai, 15/10/2018 | 7:07

Mới hôm qua cái nắng cuối thu còn hầm hập nóng trên mái nhà, đường phố. Sớm nay, sau trận mưa, đột nhiên trời dịu mát kéo theo làn gió cứ miên man, báo hiệu ngày trở gió.

Tôi lắng nghe trong gió, cảm giác hơi se lạnh, xôn xao những nỗi niềm, nghe tiếng thì thầm gọi xa xa từ miền nhớ: Trở gió về ai đó có lạnh không? 

Bâng khuâng, rạo rực trong làn gió heo may đầu tiên của ngày trở gió. Trên cánh đồng lúa mùa đang trổ bông, vào mẩy. Những thửa ruộng cấy sớm chuẩn bị cho vụ đông lúa đã đỏ đuôi lao xao đưa hương rì rào trong gió. Quả bưởi đung đưa cạnh bờ ao dịu ngọt sắc vàng của nắng. Trái hồng chín đỏ, hương thị cuối mùa man mác thơm cố níu lại mùa thu. Tôi đi chầm chậm trên con phố nhỏ lắng nghe tiếng heo may thao thiết của những hàng cây trong ngày trở gió. Có dáng ai đi về trong đó, gợi nhớ về miền quê ấy - nơi có con đò, dòng sông, bến đợi trong một buổi sớm bịn rịn người đưa tiễn, hẹn qua vụ gặt tháng mười năm sau sẽ trở về. Nào ngờ đâu, người đi xa, xa mãi. Bến sông còn đó. Con đò đã rời đi lênh đênh tìm bến đậu.

Nhớ ngày này cách đây đến hai mươi năm, trong một lần về quê sau nhiều năm xa cách. Nằm trong ngôi nhà nhỏ của mẹ cha để lại, tôi nghe gió trở mình lọt qua phên liếp. Bụi tre bờ ao lá xào xạc rơi. Chị gái tôi bảo: "Trời trở gió, em có mang áo ấm về không?". "Không sao, chỉ hơi lạnh thôi, chị ạ!". Nghe chị nhắc, tôi bỗng nhớ đến mẹ. Mẹ tôi vẫn thường nhắc chị em tôi mặc thêm áo mỗi khi trở gió. Trước đó mấy hôm thấy trời vần vũ những đám mây đen từ đâu kéo đến; đàn kiến trên cây bưởi tụ tập đi từng đàn, đoán chừng sắp đến ngày trở gió, mẹ đã vội bỏ những tấm áo ấm, chăn mền ra phơi. Đến cuối chiều, lúc trời còn đang hoe nắng, mẹ bảo tôi thu gom lại để quần áo có mùi thơm, nóng của nắng, mẹ gấp. Mẹ vuốt ve từng vạt áo, sóng đôi tay áo cho phẳng nếp. Không quên, mẹ để dành riêng cho tôi - con "cún" cưng của mẹ tấm chăn mỏng vải thô nhuộm nâu, mỗi lần đắp chăn, tôi thấy ấm nóng, nồng nồng mùi quết trầu của mẹ. Bây giờ cha mẹ đã đi xa, về với tiên tổ. Nhìn lên bàn thờ, nén nhang cháy đỏ, tôi chắp tay vái. Hình mẹ cha mờ mờ trong khói hương, nước mắt tôi nhòe đi. Chị gái tôi bảo hôm nay em về, chị nấu xôi mới cho em ăn. Xôi mới, gạo nếp ở cánh đồng Nghè, ngày nào chị em mình đi gánh lúa cho mẹ đấy.

Hôm trả phép, tôi đi ra bến đò. Bến sông gió vẫn thổi như ngày xưa và kỷ niệm cứ xôn xao gọi về.

Khuya, tôi đang mê mải đọc những bài viết mới của mấy người bạn gửi email cho. Chuông điện thoại reo. Giọng người bạn chậm rãi, nhưng da diết: "Ngoài mình gió mùa về chưa. Đài nói hôm nay ngày trở gió. Nghe đài nói, lòng mình chộn rộn quá. Nhớ hơi may man mác lúc cuối thu, rặng tre trước cổng làng trút lá, nhớ cánh đồng sắp vào vụ gặt, nhớ dòng sông, bến đò và buổi đưa tiễn của mình với...". Tiếng của Hùng cứ nghèn nghẹn trong máy. Hùng là người cùng làng, bạn thân của tôi. Những năm học phổ thông, Hùng là "cây" văn của trường, giàu mơ mộng, sống có lý tưởng. Học xong phổ thông, không vào đại học, Hùng tình nguyện xin vào bộ đội, chiến đấu ở chiến trường phía Nam. Hòa bình lập lại, Hùng tiếp tục được điều động sang chiến trường nước bạn làm nhiệm vụ quốc tế. Rời quân ngũ khi tuổi đã sáu mươi, mang theo trong người hai vết thương, trong đó có vết thương vào chỗ hiểm, cướp đi hạnh phúc đôi lứa của Hùng. Người khô đét, tóc bạc gần hết. Hùng không về quê, một mình ở lại thành phố trên cao nguyên ngày ngày đi làm từ thiện. Nhưng lúc nào Hùng cũng nhớ quê. Cứ vào dịp gió chuyển mùa, Hùng lại điện cho tôi, lại nói nỗi nhớ quê, nhớ bạn bè, nhớ bến sông xưa và người con gái ấy đưa tiễn Hùng lên đường nhập ngũ trong một buổi sớm ngày trở gió... Tôi muốn nói với Hùng: Hùng ơi, bây giờ bến sông đã có chiếc cầu mới bằng bê tông cốt thép bắc qua. Nhưng kỷ niệm vẫn là kỷ niệm, đúng không?
VŨ HOÀNG LUYẾN

Thống kê truy cập

Số người online : 135

Số lượt truy cập : 16529864