Trang chủ  >  Tản văn

Bâng khuâng ngọn gió đông đầu mùa
Thứ tư, 28/11/2018 | 2:02

Ngọn gió đông đầu mùa nhuộm tím hoàng hôn ký ức của bạn trong khúc đồng dao trong trẻo, trong tiếng sáo diều ngân nga trên lưng trâu.

Khi còn ở quê, bạn chẳng thể hình dung được sẽ có một ngày, bạn rời xa xứ lạnh và ngồi ngẩn ngơ nhớ về những ngọn gió đông đầu mùa như hôm nay.

Khoảng thời gian đó, ấu thơ bạn lớn lên như cây cỏ dại thân thuộc, hết mùa xuân rồi tới mùa hạ, thu đi và đông về. Những cơn gió đông đầu mùa khiến bạn nhớ nhất. Đó là cơn gió bất chợt của một chiều tháng mười khô hanh gốc rạ, khi bạn đang tung tăng với những “bạn” trâu, “bạn” bò của mình. Bạn co rúm như chú mèo vừa bị phát giác khi ăn vụng, mắt nheo nheo nhìn về phía chân trời xa xa. Ấu thơ của bạn bị bó buộc chật vật, thiếu thốn đủ bề. Trong đầu bạn lúc nào cũng nung nấu sẽ có một ngày rời khỏi quê hương, thoát cảnh nghèo nàn và sống thật thành đạt. Ấy vậy mà, giờ đây, bao năm sống ở phố, cũng không phải làm chức cao quyền lớn, nhưng đủ “ấm” hơn nhiều so với khi xưa, bạn lại muốn trở về quê hương khi thấy những ngọn gió đông đầu mùa.

Lắm lúc bạn thấy bản thân như người nửa mùa, người ở phố mà tâm hồn thì đang vương vít ở quê. Bạn bảo nhớ đến da diết lũ bạn năm xưa, những chiều se se lạnh, mặc cho trâu bò gặm cỏ, cả lũ lại tìm củi khô, rơm rạ, nướng ngô, nướng khoai giữa đồng. Ngọn khói chiều bao nhiêu năm rồi nhưng khi nhắc lại mắt bạn cay xè. Quê hương trong bạn thật gần mà cũng rất xa, khi bạn muốn về giữa làn gió đông đầu mùa nhưng không thể về được vì công việc, bộn bề cuộc sống ở phố. “Có khi nào, bỏ phố mà về quê được không?”, lòng bạn lúc nào cũng hoang hoải câu hỏi chưa có lời đáp ấy. 

Ngọn gió đông đầu mùa nhuộm tím hoàng hôn ký ức của bạn trong khúc đồng dao trong trẻo, trong tiếng sáo diều ngân nga trên lưng trâu. Mái tóc vàng hoe của bạn phất phơ trong gió, đám cỏ may tím biếc trong gió, hương đồng nội thoảng mùi bùi quyện chặt mùi rơm rạ người dân đang đốt. Lắng trong tiếng gió, bên kia cánh đồng mẹ bạn vẫn cặm cụi cho thửa ngô đông sắp tới với những tiếng thở mệt nhoài. Bạn biết mẹ đang lo cho những cây giống vụ đông, lo cho những đứa con khi mà cái lạnh cận kề nhưng chưa có áo ấm. Lo cho những chú lợn rét căm căm, chưa có người che chắn lại. 

Và cũng bắt đầu ngọn gió đông đầu mùa, trời chuyển lạnh, trong người cha bạn lại nhưng nhức đau nhói. Vết thương năm xưa của cuộc kháng chiến chẳng ai mong muốn đã lấy đi sức lực của ông. Nhìn làn khói thuốc vo tròn hòa quyện trên bầu trời xám đục và trong ánh mắt vợi buồn của cha, lòng bạn nhói đau. Bạn biết cha đau vì vết thương thì ít nhưng đau bởi tiếng động ở trong lòng phần nhiều. Đồng đội năm xưa, có người không may mắn đã ngã xuống, có người nấm mồ đang còn lưu lạc ở chiến trường năm nao. Bao năm rồi cha vẫn luôn đau đáu, không biết làm cách nào để đưa đồng đội về quê hương xứ sở, để khỏi lạnh lẽo mỗi khi đông về… 

Bạn kể hôm qua trong cơn chiêm bao, bạn khóc như hồi trẻ bị đánh đòn, khi gặp lại “đồng bọn” trên cánh đồng năm xưa với ngọn gió đông đầu mùa, tay bạn cầm củ khoai vừa mới khơi ra từ đống lửa, mùi thơm quyện lẫn mùi khói rơm rạ ấm nồng. Kết thúc chiêm bao, bạn thấy mình lạc lõng giữa màn đêm heo hút ở phố thị, nước mắt ướt đẫm gối cho hồi ức năm xưa. Ngọn gió đông đầu mùa đã trở thành một phần ký ức trong con người của bạn, không thể tách rời.
MAI HOÀNG

Thống kê truy cập

Số người online : 250

Số lượt truy cập : 16530434