Trang chủ  >  Văn hóa văn nghệ

Anh chỉ còn một bông hoa trắng
Thứ sáu, 19/04/2019 | 2:02

anh chỉ còn một bông hoa màu trắng
tặng em khúc ru đầu ngày
những giọt sương câm lặng
thôi nào buồn nhau

anh chỉ còn một vòng tay đầy nắng
cố ôm ngọn cỏ xanh
mà hoàng hôn nhàu thế
mình em mình em
cỏ như là đang khóc
 
bước chân nào băng ngang sa mạc
lội sông nát nửa cánh đồng
ngẩn ngơ tìm điều không có
về bùn non ngập giấc mơ
 
chếch một ánh trăng lẻ loi
đêm mờ đến như tuyệt vọng
đông thế mà sao cô độc
vừa vút ngang trời một tia sao băng
 
anh có một bông hoa màu trắng
thắp lên ngọn lửa chờ em...
VĂN CÔNG HÙNG
 
Lời bình Dung Thị Vân
 
Anh chỉ còn một bông hoa màu trắng. Một câu thơ lặp đi rồi lặp lại trong đầu tôi: “Anh chỉ còn một bông hoa màu trắng”, câu thơ  như  một lời nói thật mộc mạc và vô cùng giản đơn. Thế nhưng,  khi đọc xong thì  lòng lại không đơn giản một chút nào. Cái cảm nhận đầu tiên của tôi là nỗi buồn  và rồi lòng cứ buồn theo câu thơ của nhà thơ văn Công Hùng. Sự dồn nén xúc động phải viết vội đôi dòng cảm nghĩ. Tại sao không là hai là ba hay một bó hoa màu trắng mà là chỉ có một. Chỉ còn. Chỉ còn ở đây sao nghe đau đớn thế nào. Thế có nghĩa là duy nhất. Câu thơ thật đắt và thật hay. Đâu cần phải tìm những mỹ từ nào ở đâu trong thế giới thơ ca tỷ tỷ lần từ mới. 
 
Câu thơ khi đọc xong khiến ta liên tưởng đến chuyện tình buồn. “Anh chỉ còn một bông hoa  màu trắng”. Thật Tha thiết và bi ai. Tưởng như người yêu không còn nữa. Và một bông hoa màu trắng như để tang cho một cuộc tình. Nhưng ngẫm lại không phải thế. Mà đó là nỗi lòng của anh muốn bày tỏ cùng em, có nghĩa “em là tất cả” cho nên anh “chỉ còn một”… Đó là lòng chung thủy, là tiếng nói của con tim mà anh muốn minh chứng cho em bằng câu thơ tình trong sáng, trong sâu thẳm của nỗi lòng.
 
“Anh chỉ còn một bông hoa màu trắng”.
 
Nhà thơ Văn Công Hùng thật nồng nàn trong con chữ. Một lối tỏ tình “rất khéo” mà tôi nghĩ có lẽ người yêu anh không thể nào giận hờn hay trách móc. Chỉ còn và một, thế có nghĩa là trong trái tim anh chỉ có em. Và em là người duy nhất. Đó là tình yêu anh dành cho em thật thanh cao, thật minh bạch. Mối tình như anh đã tả trong câu thơ này đó là nỗi lòng trong sáng của anh. Xin em đừng nghi ngờ. Và cũng có nghĩa là tình yêu giữa anh và em vô cùng thánh thiện.  Tất cả những trắng trong mà anh muốn dành cho em trinh nguyên như một bông hoa màu trắng.
 
Vậy mà câu thơ đọc nên nó cứ day dứt lòng người.
 
Vâng, bởi nó nói nên được sự chung thủy. Mà đối với xã hội ngày nay liệu có được bao nhiêu phần trăm sự thủy chung trên thế gian này??
 
Một ngày mới bắt đầu, đó là “khúc ru đầu ngày” mà nhà thơ muốn gởi gắm cho người mình yêu. Anh ru  em trong nắng sớm để những giọt sương rồi cũng phải cúi đầu thinh lặng, rồi cũng phải cúi đầu bâng khuâng. Một hình tượng tình yêu  thật đẹp trên thế gian này. Vậy thì, người yêu ơi em có gì buồn lòng  anh nữa chứ.
 
Những giọt sương câm lặng
Thôi nào buồn nhau...
 
Văn Công Hùng đã diễn tả bằng con chữ, nhưng từng câu  thơ của anh cứ thấm đẫm vào lòng người thật vô cùng xúc động. Anh chỉ muốn dành cho em tất cả tình yêu anh. Vòng tay anh chỉ có thể tràn đầy trong em và chỉ có em trong trọn vẹn. Trong vũ trụ bao la này, có thể nào anh giữ em trọn một vòng tay. Một ngọn cỏ mà anh cũng tưởng như đó là hình bóng nào trong mơ có thật để nghe những điều anh nói. Cỏ cây nào biết khóc, vậy mà anh cũng thấy cỏ khóc theo anh. Khóc trong mơ với anh như  sợ tan biến bóng người tình. Nhưng rồi bóng chiều cũng đổ, làm sao anh níu hoàng hôn lại khi bóng người tình vẫn còn trong nỗi khát khao.
 
anh chỉ còn một vòng tay đầy nắng
cố ôm ngọn cỏ xanh
mà hoàng hôn nhàu thế
mình em mình em
cỏ như là đang khóc...
 
Nhà thơ vẫn chìm ngập trong biển tình mà em ở đâu cho đợi chờ khép kín? Tất cả sao mà mông lung đến thế. Những đổi thay trong vũ trụ cũng tan chảy theo từng con chữ, từng câu thơ của Văn Công Hùng. Tôi vẫn tìm em. Tìm đến ngẩn ngơ, có và không, không và có. Câu thơ ngắt quãng ngập ngừng của những hình tượng trong trời đất:  “sa mạc, sông, cánh đồng, bùn non”,  mà nhà thơ Văn Công Hùng như muốn gào muốn thét lên và tự hỏi rằng em ở đâu, em ở đâu trong không gian mênh mông vô tận này.
 
Một ánh trăng đêm hiu hắt lẻ loi và cô độc. Khi bóng người tình vẫn lẩn khuất nơi đâu. Màn đêm là một màu tuyệt vọng cuối ngày. Một vì sao băng vừa vút ngang trời liệu nhà thơ có kịp lời khấn nguyện. Sao băng là một điều linh hiển khi mình nhìn thấy (theo các cụ ngày xưa thấy ngôi sao băng là phải vội vàng khấn nguyện ngay điều mình đang ước là sẽ được toại nguyện). Nhà thơ đã cháy bỏng nỗi nhớ nhung trong câu thơ như vậy. Và nhân vật em hẳn là người vô cùng hạnh phúc.
 
Hai câu thơ kết rất hay. Vẫn là một câu thơ nói lên lòng chung thủy mà anh đã dành cho em. Như ngọn lửa hồng trong đêm rực sáng. Thật ấm áp và cháy bỏng của tình yêu anh dành cho em…trong đam mê bất tận.
 
anh có một bông hoa màu trắng
thắp lên ngọn lửa chờ em...
VÂN THỊ DUNG

Thống kê truy cập

Số người online : 39

Số lượt truy cập : 17916087