Trang chủ  >  Đọc sách cùng bạn

Mũi lao thép- 40
Thứ hai, 20/10/2014 | 10:10

NCL xin trân trọng giới thiệu tới bạn đọc một tác phẩm mới của TG Nguyễn Khắc Nguyệt- cuốn Mũi lao thép- NXBQĐND tháng 4 năm 2014.

Suốt dọc đường từ dinh tỉnh trưởng ra đến ngoại vi thị xã, đội hình do Bốn chỉ huy chẳng phải bắn một phát nào. Có lẽ quân địch đã hoảng sợ bỏ chạy hết thì phải. Tuy nhiên, càng đi xa thị xã, quang cảnh càng hoang vu làm Bốn thấy lo lo, chẳng biết đằng sau những lùm cây, những ngôi nhà kia có tên lính nào rình phục hay không? Rất thận trọng, Bốn lên đài:

- Tất cả chú ý! Giảm tốc độ, tăng cường quan sát hai bên đường đề phòng địch tập kích. 47!

Đoàn xe chầm chậm tiến một cách thận trọng. Những cặp mắt căng ra quan sát. Các mũi súng hướng hết về phía trước và hai bên đường, sẵn sàng nhả đạn. Bỗng tiếng pháo hai Tính kêu toáng lên:

- Anh Bốn, cầu kia rồi.

Bốn rướn người lên nhìn theo hướng tay cậu ta chỉ. Xa xa phía trước là một cái tháp canh nhỏ đứng sừng sững ven đường. Ngay sau nó là cây cầu thẳng tắp. Hai bên cầu, cây cối um tùm đầy bí hiểm. Không thấy động tĩnh gì cả, Bốn khoát tay:

- Cứ tương vào đấy mấy loạt 12 ly 7 xem sao!

Pháo hai Tính hạ thấp nòng khẩu 12 ly 7 ngắm vào chòi canh kéo một loạt đạn dài. Các xe phía sau cũng thi nhau nhả đạn vào mấy lùm cây hai bên cầu. Không có tiếng súng bắn trả. Cũng không thấy tên địch nào. Bốn vẫy tay cho cả đội hình tiến sát đầu cầu.

 Đến đầu cầu, Bốn cho đội hình dừng lại, anh vẫy Tần, Song và trung đội trưởng thiết giáp lại hội ý:

- Như vậy là ta đã chiếm được cầu theo như nhiệm vụ trên giao. Nhiệm vụ tiếp theo là ta phải bảo vệ cầu cho nguyên vẹn để đại quân đi qua. Bây giờ tôi bố trí thế này, xe 763 đỗ ở đây. Hai xe thiết giáp tiến sát đầu cầu. Các đồng chí cho bộ binh xuống triển khai hai vọng gác ở hai đầu cầu đề phòng bọn địch trà trộn vào người qua lại mang mìn phá cầu. Nhiệm vụ như thế các đồng chí đã rõ cả chưa?

Các cán bộ trung đội gật đầu dứt khoát:

- Rõ!

Bốn khoát tay:

- Vậy thì các đồng chí về triển khai ngay đi. Chú ý nhắc bộ đội hết sức cảnh giác, trừ bộ phận xuống lập vọng gác, còn lại tuyệt đối không được rời xe để sẵn sàng xử trí mọi tình huống có thể xảy ra.

Chỉ ít phút sau, đội hình chiến đấu bảo vệ cầu đã được triển khai xong. Hai tổ bộ binh đã xuống xe, họ nhanh chóng thiết lập hai vọng gác ở hai đầu cầu. Cây cầu khá dài, phải đến gần 200 mét. Lòng sông thì sâu, hai bờ dựng đứng cao đến 3, 4 mét. Bốn thừa nhận nếu địch phá hủy được cây cầu này sẽ gây rất nhiều khó khăn cho đội hình hành quân của cánh quân Duyên Hải. Mà phải nói các “cụ” nhà mình cũng tỉnh, sau khi đánh chiếm được thị xã đã cho ngay quân ra chốt giữ cây cầu này. Anh cảm nhận thấy rõ hơn tầm quan trọng của nhiệm vụ mà mình được giao. Nghĩ vậy, Bốn xuống xe rảo bước sang phía đầu cầu bên kia để kiểm tra.

Đang cắm cúi bước đi, Bốn chợt giật mình vì thấy chiếc xe thiết giáp chỉ huy phóng như bay đến. Xe vừa dừng, trưởng phòng tác chiến Phùng Minh và tiểu đoàn trưởng Bảng đã nhảy phốc xuống. Bốn vội quay ngay lại và chạy đến trước hai người, đứng nghiêm:

- Báo cáo thủ trưởng, chúng tôi đã chiếm được cầu theo nhiệm vụ trên giao. Cầu còn nguyên vẹn, các loại xe có thể cơ động tốt.

Tiểu đoàn trưởng Bảng gật gật đầu tỏ ý hài lòng. Tuy nhiên, trưởng phòng tác chiến Phùng Minh dường như không vừa ý lắm, anh giật giọng:

- Các cậu bố trí như thế này à? Sao không cho xe sang bờ nam?

Bốn hơi run nhưng rồi nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh:

- Báo cáo, tôi đã bố trí cho anh em canh gác ở cả hai đầu cầu rồi.

Phùng Minh lắc đầu:

- Thế vẫn chưa bảo đảm. Nhỡ địch nó phản kích chiếm lại cầu thì sao? Mà đã kiểm tra xem dưới các trụ cầu có mìn không chưa?

Bốn hơi lúng túng:

- Báo cáo, chưa ạ. Mà… việc này chúng tôi cũng không quen lắm, chắc phải đợi công binh lên mới làm được.

Có vẻ như thấy mình căng thẳng hơi quá nên Minh dịu giọng:

- Bây giờ cậu cho tất cả xe sang bên kia cầu. Lợi dụng địa hình, địa vật mà bố trí sao cho có lợi nhất. Mà nhắc anh em phải luôn sẵn sàng đấy. Ai mà biết được chúng tính toán ra sao

Biết là mình chưa thật linh hoạt nên Bốn nhũn nhặn:

- Tôi sẽ cho thực hiện ngay.

Quay sang phía tiểu đoàn trưởng Bảng, Minh hỏi nhỏ:

- Tiểu đoàn anh có một trung đội công binh phải không? Anh điều ngay anh em lên đây và tổ chức kiểm tra, khắc phục ngay.

Bảng gật đầu:

- Báo cáo, hiện cũng không còn đủ trung đội nhưng vẫn còn mấy đồng chí đang ở bộ phận hậu cần, kỹ thuật của tiểu đoàn bộ. Tôi sẽ điều lên ngay.

Chưa đầy mười phút sau, toán công binh đã có mặt. Họ nhanh chóng đu mình xuống các trụ cầu. Thật may, không có quả mìn nào cả. Chắc chúng không nghĩ rằng lá chắn thép Phan Rang lại bị chọc thủng một cách nhanh chóng như thế.

Trong lúc cánh công binh đang kiểm tra cầu, tiểu đoàn trưởng Bảng vẫy Bốn và đại đội trưởng đại đội 8 lại gần:

- Các cậu này, theo kế hoạch thì quân đoàn sẽ tung tiểu đoàn 5 vào đánh Cà Ná, còn tiểu đoàn ta sẽ chuyển sang làm dự bị. Tuy nhiên, tớ vừa nghe thủ trưởng Minh nói hiện nay tiểu đoàn 5 còn ở khá xa, không biết có lên kịp không. Vì vậy, không loại trừ chuyện tiểu đoàn ta lại phải đánh tiếp. Mà như thế các cậu vẫn phải đi đầu. Vì vậy, các cậu cho anh em tranh thủ ăn uống, nghỉ ngơi đi một chút, khi nào có lệnh là phải xuất kích ngay. Rõ chưa?

Bốn trả lời: “Rõ” mà miệng méo xệch. Cứ tưởng được nghỉ ngơi một chút rồi chuyển sang làm dự bị. Ai ngờ? Lo lắng, anh vội vàng quay về xe mình và cao giọng:

- Các đồng chí pháo hai đâu?- Khi thấy Tính và Hòa nhỏm dậy, anh giục- Các cậu đi nấu cơm đi. Nấu nhiều nhiều vào cho cả 3 xe kia nữa. Khi nào anh em người ta về có cái ăn ngay. Còn Đức tranh thủ ngủ đi một lúc. Có khi chốc nữa ta lại phải đánh tiếp đến Cà Ná đấy.

 

*

Trời đã gần trưa. Bầu trời trong xanh không một gợn mây. Những cơn gió hiếm hoi từ ngoài biển thổi vào cũng không làm dịu bớt đi chút nào cái nắng nóng đến nung người. Bốn lẩm bẩm một mình: “Đúng là cái chảo rang”.

Trong xe, người nào đã vào việc nấy. Còn lại một mình ngồi trên tháp pháo, Bốn thảnh thơi ngắm dòng sông Kinh Dinh trước mặt. Mặc dù đang là mùa khô song dòng sông vẫn khá đầy nước. Có lẽ cũng giống như mọi con sông của dải đất miền Trung mà anh đã từng đi qua, nước sông Kinh Dinh mùa khô trong văn vắt. Tuy nhiên, nhìn những doi cát bên sông anh cũng có thể đoán ra vào mùa mưa con sông này sẽ bành trướng ra thế nào và sẽ hung dữ đến mức nào. Nhìn sông, Bốn lại nhớ đến dòng sông Cà Lồ quê anh. Vào mùa khô, nước sông cũng trong xanh, bọn trẻ trâu dễ dàng bơi qua, thậm chí có chỗ còn lội qua được. Thế nhưng vào mùa lũ, khi nước từ sườn dãy Tam Đảo đổ về thì dòng sông dềnh lên, có năm còn tràn bờ nhấn chìm cả những làng quê quanh đó. Thời gian trôi nhanh thật, thế mà đã hơn ba năm anh chưa trở lại quê hương.

Bốn ngước nhìn về phía thị xã. Phan Rang lúc này thật thanh bình và yên ả. Những ngôi nhà nho nhỏ, xinh xinh trông như những chiếc hộp diêm màu trắng thấp thoáng trong những khoảnh vườn cũng nho nhỏ, xinh xinh. Những hàng dừa lá rủ xuống như đang lim dim ngủ giữa nắng trưa trong vắt. Thị xã yên bình quá. Thế mà để đến được cái thị xã yên bình này, cái đại đội 3 nhỏ bé của anh đã phải vĩnh viễn để lại đây 4 người anh em cùng chiếc xe 761 thân thương. Những Hải, Kiên, Nhàn, Cát đã mãi mãi ra đi ở cái tuổi hai mươi đầy mộng ước. Họ sẽ không bao giờ có thể trở về trong vòng tay của người mẹ già bao năm tựa cửa chờ mong, họ cũng không thể  đi cùng các anh đến ngày chiến thắng cuối cùng. Mà cũng chưa biết được, để đi đến cái ngày mơ ước ấy sẽ còn bao nhiêu đồng đội của anh sẽ ngã xuống nữa đây? Và ngay cả anh nữa, rất có thể anh sẽ phải nằm lại ở một nơi nào đó. Nhưng tất cả những sự hy sinh ấy sẽ không vô nghĩa. Ngày chiến thắng nhất định sẽ đến. Và các anh, dẫu đã nằm xuống song các anh không bao giờ chết. Các anh sẽ sống mãi trong lòng những người còn sống.

HẾT

NGUYỄN KHẮC NGUYỆT

Thống kê truy cập

Số người online : 31

Số lượt truy cập : 12474430